| Tổ chức Người Giữ Đèn | |
|---|---|
| Tên | Người Giữ Đèn |
| Tên tiếng Anh | Lightkeepers |
| Loại | Tổ Chức |
| Quốc Gia | Nod-Krai |
| Người Thành lập | Solovei |
Thư viện ảnh
Đặc Tính
Mối Quan Hệ
Solovei
Người Đúc Đèn đầu tiên và là người sáng lập ra Người Giữ Đèn từ Shezhnaya.
Aila
Vịnh Nguyệt Sứ đầu tiên của Dòng Dõi Sương Nguyệt, người đã trao cho Solovei Mũi tên Terpikeraunas, có khả năng thanh tẩy năng lượng Vực Sâu.
Người Giữ Đèn Đáng Ghi Nhớ
Nikita
Starshyna của Người Giữ Đèn và cha nuôi của Illuga.
Sigurd
Vị Starshyna huyền thoại này sử dụng trường kiếm, tài nghệ diệt ma vật của anh là độc nhất vô nhị. Anh biến mất sau một trận đại chiến, và một ngôi mộ trống đã được dựng lên để tưởng nhớ anh.
Sousi
Người đã bị giết bởi Rerir.
Flins
Một Fae đã trở thành Ratnik để hiểu về cuộc sống con người. Anh ta đã được đánh thức từ lâu bởi một nhóm Ratnik trên một hòn đảo nhỏ, sau này trở thành Nghĩa trang Đêm Cuối.
Illuga
Đội trưởng đội điều tra Chim Đêm Ác Mộng của Người Giữ Đèn.
Câu Chuyện
Người Giữ Đèn

Silvestr Petrovich Solovei sinh ra ở vùng cực bắc Snezhnaya hơn năm trăm năm trước, thuộc một gia tộc danh giá có huy hiệu là chim dạ oanh, biểu tượng cho dòng dõi cao quý của họ. Các thành viên trong gia đình ông từng phục vụ với tư cách gián điệp, nhưng sau đó được Bạch Sa Hoàng phong lên hàng quý tộc. Vì vậy, Silvestr bước chân vào cung điện hoàng gia, từ đó lui tới giữa những quý tộc Fae trong triều đình. Từ thuở nhỏ, Silvestr đã là bạn của Avrelian, một đứa trẻ mồ côi đến từ Nod-Krai, người thừa kế hoàn mỹ của Dòng Dõi Sương Nguyệt, có mẹ đã tự sát khi những gián điệp muốn ép cô trở về quê hương. Khi còn nhỏ, Avrelian thường kể về giấc mơ xây dựng một Lạc Viên trên mặt đất, đồng thời phẫn nộ trước các vị thần và giới giàu có. Khi Avrelian còn sống, Silvestr chưa bao giờ hiểu được ý tưởng của người bạn mình, mãi đến khi cô trở thành tên đạo tặc khét tiếng Reed Miller và bị hành quyết vì những tội ác của mình, Solovei mới hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau những lời ấy và quyết định cứu lấy giấc mơ đó. Trong triều đình của Bạch Sa Hoàng có một tu sĩ tên Rotwang, người bị lưu đày khỏi Khaenri’ah vì nghiên cứu tri thức hắc ám. Một ngày nọ, hắn thoáng nhìn thấy một Lạc Viên đen tuyền và sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được nó. Hắn biết Ma Thần đang có một kế hoạch táo bạo nhằm đoạt lấy sức mạnh có thể đảo lộn thế giới và trở thành người cai trị thế giới dưới ánh trăng, nhưng hắn cho rằng Bạch Sa Hoàng nên có tầm nhìn rộng lớn hơn thế. Khi Bạch Sa Hoàng phái Rotwang đến Nod-Krai để lấy kho báu được chôn giấu ở đó, tên tu sĩ quyết định chiếm đoạt nó cho riêng mình nhằm đạt được Lạc Viên đen tuyền. Sau khi trở về Snezhnaya, Rotwang liên thủ với Nữ Đại Tư Tế của Dòng Dõi Sương Nguyệt để lợi dụng người thừa kế hoàn mỹ trong lời tiên tri của họ. Rotwang thuyết phục Avrelian lấy thánh vật của Dòng Dõi Sương Nguyệt, Máy Xay SAMPO, đồng thời hứa sẽ cùng cô tạo dựng Lạc Viên.

Sau khi người bạn của mình qua đời, Solovei đến quê hương của Avrelian, Nod-Krai, nơi ông gặp hai chị em sinh đôi thuộc Dòng Dõi Sương Nguyệt, Aila và Alia. Theo lời tiên tri, họ là những người được lựa chọn, mang trong mình sứ mệnh sinh ra người thừa kế hoàn mỹ, người sẽ dẫn dắt Dòng Dõi Sương Nguyệt đến Lạc Viên. Alia hiểu rằng kế hoạch của Rotwang và Lovia có thể khiến vô số người thiệt mạng, nên cô giả vờ trở thành bạn thân của Solovei và giành được lòng tin của ông. Khi Giáo Sư Rotwang xây dựng một tòa tháp vươn tới thiên đường ở Nod-Krai, đặt tên là Trụ Thần Embla, hắn dự định sử dụng Máy Xay SAMPO để hút lấy sức mạnh của vùng đất, rồi thông qua tòa tháp đó tiến lên “Lạc Viên” mà hắn tin rằng nằm bên ngoài bầu trời. Nếu kế hoạch của hắn thành công, toàn bộ Nod-Krai – từ đất đai cho đến mọi sinh vật sống trên đó – đều sẽ trở thành nhiên liệu cho hành trình thăng thiên của hắn. Alia và Solovei đã làm mọi thứ có thể để ngăn chặn hắn, nhưng vào thời điểm đó, họ vẫn còn quá yếu. Khi họ đến Trụ Thần Embla, Rotwang chỉ còn cách mục tiêu của mình một bước. Nhận ra rằng không còn lựa chọn nào khác, Alia lao mình vào Máy Xay SAMPO và dùng chính cơ thể mình, cùng với máu đã được thanh tẩy của Dòng Dõi Sương Nguyệt, để châm lửa cho nó. Cùng với Alia, con chim dạ oanh từng thuộc về Solovei cũng bị hút vào bên trong. Sự hy sinh của Alia đã phá hỏng kế hoạch của Giáo Sư và tiêu diệt hắn lần đầu tiên.

Khi Đại Thảm Họa giáng xuống Teyvat năm trăm năm trước, triều đình của Bạch Sa Hoàng không còn đủ khả năng để bận tâm đến vùng biên cương xa xôi bên ngoài những đồng tuyết. Đàn ma vật đen tuyền tràn qua vùng đất cằn cỗi, hủy diệt mọi dấu tích của nền văn minh trong quá khứ. Vô số linh hồn bị chôn vùi trong những tàn tích cổ xưa, vô số anh hùng đã lụi tàn giữa những nơi giờ đây chỉ còn màn sương vương vấn. Mãi đến khi Silvestr đến Nod-Krai, vùng đất bị các vị thần bỏ rơi, mọi chuyện mới thay đổi. Để chống lại thế lực Vực Sâu và Cuộc Săn Hoang Dã, nữ tế Aila đã trao cho Solovei, người mà cô nhìn nhận là vị anh hùng được định mệnh giao phó sứ mệnh bảo vệ “Lạc Viên”, một thánh vật của Dòng Dõi Sương Nguyệt do Hyperborea để lại – Mũi Tên Của Terpikeraunas. Nó có khả năng chuyển hóa năng lượng của Lãnh Địa Ánh Sáng và thanh tẩy năng lượng của Lãnh Địa Hư Không (Vực Sâu). Mượn sức mạnh của nữ tế, Solovei thắp lên luồng sáng đầu tiên ấy, nhân danh mặt trăng xua tan bóng tối vào những tàn tích không ánh sáng, chôn vùi nó sâu dưới lòng đất cùng với những linh hồn bị cơn ác mộng giày vò. Vì Aila có khả năng nhìn thấy tương lai, cô đã tiên đoán Rotwang sẽ trở lại từ bóng tối không thể xuyên thủng. Solovei quyết định thành lập một tổ chức để đối phó với mối đe dọa bằng công nghệ của Hyperborea. Ông đặt tên cho tổ chức này là Người Giữ Đèn, để tưởng nhớ ngọn lửa Aila đã thắp lên, đồng thời trở thành Người Đúc Đèn đầu tiên và Starshyna đầu tiên. Một con chim dạ oanh ngậm bấc cháy trong mỏ đã trở thành huy hiệu của Người Giữ Đèn. Sau “cái chết” đầu tiên của Rotwang tại Trụ Thần Embla, hắn trở lại với hình hài được dệt nên từ Vực Sâu. Solovei và Aila đã đẩy lùi được tên quái vật cùng những kẻ đi theo hắn về Vách Đá Kipumaki và phong ấn chúng tại đó.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, những Người Giữ Đèn còn sống sót đã xây dựng một ngọn hải đăng và thành phố của riêng họ, Piramida, trên đỉnh núi nơi cung điện của Tổng đốc Trubetskoy từng tọa lạc. Mũi Tên Của Terpikeraunas đã trở thành nền móng của Piramida. Solovei quyết tâm gìn giữ giấc mơ tuổi thơ trong sáng của người bạn Avrelian, không hề e ngại bảo vệ giấc mơ ấy trước sự phán xét của Chấp Chính Trần Thế mới, Nữ Hoàng. Người Đúc Đèn đầu tiên đã cầu xin Băng Thần ban quyền tự trị cho vùng biên cương, đồng thời tự mình gánh vác lời thề canh gác và hy sinh. Và từ đó, lịch sử của “thiên đường” mang tên “Nod-Krai” bắt đầu, còn Người Đúc Đèn, được tắm mình trong ánh sáng vĩnh hằng của mặt trăng, đã thắp lên ngọn lửa bất diệt và bắt đầu cuộc canh gác của mình.
“Chúng ta phá bỏ bức màn tuyết của bầu trời, chúng ta thổi lên những cơn gió trên cánh đồng hoang.”
“Chúng ta là Người Giữ Đèn, bảo vệ niềm hy vọng cháy bất diệt trên cánh đồng tuyết vô tận.”

Kẻ thù chính của Người Giữ Đèn, mà hàng ngũ hiện nay hoàn toàn do những người tình nguyện tạo thành, là Cuộc Săn Hoang Dã, một hiện tượng đặc biệt của Vực Sâu xuất hiện tại Nod-Krai trong Đại Thảm Họa năm trăm năm trước. Khi một trong Ngũ Đại Tội Nhân của Khaenri’ah, Rerir, bước vào ảnh chiếu của mặt trăng, một sức mạnh đã xé nát hắn, nhưng sức mạnh Vực Sâu mà hắn có được lại bảo toàn tính mạng hắn như một lời nguyền. Những phần cơ thể của Rerir trôi dạt đến Nod-Krai, sự ô nhiễm của chúng đánh thức những chiến binh bị chôn vùi của vương quốc cổ đại, biến họ thành Cuộc Săn Hoang Dã. Ở phía bắc Nod-Krai, Cuộc Săn Hoang Dã có được những năng lực đặc biệt dưới ảnh hưởng của Giáo Sư Rotwang và những kẻ đi theo hắn, và suốt năm trăm năm qua, Người Giữ Đèn đã bảo vệ vùng biên cương khỏi Cuộc Săn Hoang Dã. Không giống như những Thợ Săn Marechaussee trên vùng biển cả, những Người Giữ Đèn tuần tra trong đêm không sở hữu bất kỳ kỹ thuật cổ xưa nào từ một đế quốc đã thất truyền, cũng chẳng có tước hiệu hay cấp bậc cao quý. Thứ duy nhất họ có thể dựa vào là thân xác yếu ớt khoác trên mình bộ giáp bạc, thanh kiếm và ngọn đèn trong tay, cùng lời thề cổ xưa được truyền lại qua nhiều thế hệ. Ngọn đèn được thắp sáng của họ xua tan bóng tối, vì vậy người dân vùng biên tin rằng, chừng nào đèn của Người Giữ Đèn còn cháy, tà linh sẽ không bước vào nơi ở của người sống. Để tự bảo vệ khỏi Cuộc Săn Hoang Dã, Người Giữ Đèn đã lắp đặt những Đá Phong Triều có khả năng xua tan khí tức của Vực Sâu, đồng thời bắt đầu sử dụng đèn lời thề, thông qua đó họ có thể theo dõi lẫn nhau.
Như đã lập lời thề:
“Chúng ta sẽ dùng xương máu làm nhiên liệu, để khiến sự sống lớn hơn cái chết.”
Điều này có nghĩa là nếu Người Giữ Đèn rơi vào tình thế hoàn toàn bất lợi, ưu tiên hàng đầu của họ là bảo toàn sự sống và đảm bảo sự tồn tại lâu dài của nhân loại, chứ không phải cứu lấy bản thân. Mặc dù nguyên tắc này rất khắc nghiệt đối với những người phải hy sinh, phần lớn các chiến binh vẫn sẵn lòng tuân theo nó.

Hàng trăm năm sau khi Người Giữ Đèn được thành lập, Cuộc Săn Hoang Dã một lần nữa tấn công vùng biên cương. Khi tiếng tù và tập hợp vang vọng khắp những ngọn đồi, các chiến binh tập hợp dưới chân tòa tháp cao, chờ đợi mệnh lệnh tiến về phía nam để hoàn thành lời thề cổ xưa. Nhưng Starshyna của Người Giữ Đèn chỉ im lặng ngồi đó, bởi Quân Sao Nhạt Snezhnaya đã tiến đến cổng thành phía bắc. Đội quân đặc biệt này trung thành với Nữ Hoàng Tsaritsa, không chịu sự chỉ huy của bất kỳ Quan Chấp Hành nào và thề sẽ kiến tạo một thế giới mới, thuần khiết dưới những vì sao trắng. Mặc dù những vị khách không được mời này tuyên bố rằng họ đến để tiếp viện, Starshyna biết rằng họ còn có những mục đích khác khi đến đây. Nhưng nếu nhượng bộ vào lúc này, quyền tự trị mà họ đã bảo vệ suốt hàng thế kỷ sẽ chấm dứt. Và thế là một trận chiến mới bắt đầu. Khi Quân Sao Nhạt tiến vào vùng biên cương, họ bị cấm can thiệp vào trận chiến. Mặc dù yêu cầu tấn công đã bị từ chối, viên Sĩ Quan Bảo Đảm của họ vẫn bí mật đưa ra quyết định. Ông không thể đứng nhìn những ma vật đen tuyền ấy nuốt chửng vùng đất, cướp đi mạng sống của những người mẹ và con cái họ.
Và khi gió phương bắc xua tan màn chướng khí ô uế, tựa như tia sáng đầu tiên của bình minh xuyên qua những đám mây đen như than, ánh sáng ấy một lần nữa phủ xuống mặt đất xanh biếc bên dưới, Piramida nghênh đón không phải một vị anh hùng, mà là một tội phạm – người mà những đứa trẻ đã đánh cược tất cả để cứu lấy. Đào ngũ, phản bội Nữ Hoàng Tsaritsa, đều là những trọng tội, nhưng một lời thề mới đã được định để ban cho ông sự tha thứ. Trên cầu thang được xây bằng xương, những chiến binh mới bắt đầu cuộc canh gác, đứng đó cho đến khi thủy triều Vực Sâu khô cạn.

Mười năm trước, một trận đại chiến lại một lần nữa trở về Nod-Krai. Không khí nồng nặc mùi máu, tựa như báo hiệu cuộc đại chiến từng thiêu đốt mặt đất nay lại trở về. Một cơn bão chưa từng xuất hiện trong suốt một thế kỷ trút xuống mặt đất như mưa máu đen. Có người phải đối mặt với nỗi kinh hoàng này, thắp sáng con đường cho những linh hồn lang thang trong bóng tối vô tận. Một đàn quạ lông đen bay qua lại giữa cõi sáng và bóng tối, được dẫn đầu bởi một người đứng ngược phía ánh sáng. Ông lặng lẽ giơ thanh kiếm lên, khuôn mặt phản chiếu trên lưỡi kiếm sắc bén, cứng rắn như chính lưỡi kiếm. Đoàn quân mang lời thề tiến về phía trước, dù biết mình chẳng khác nào những con thiêu thân lao vào lửa, tiến bước đến chiến trường mà không một ai có thể trở về. Cuối cùng, chỉ còn Starshyna Sigurd với thanh kiếm đen trong tay. Ông biết sự ô nhiễm đã gây ra Cuộc Săn Hoang Dã ẩn sâu trong rừng, và hy vọng có thể tiêu diệt nó. Ông không nhận ra rằng cơ thể mình đã bị xé nát từ lâu, còn chiếc chuông cảnh báo ông mang theo vang lên những tiếng rít giữa tiếng máu và bùn đen bị xé toạc. Nhiều năm trôi qua, một câu chuyện mới được thêm vào truyền thuyết của vùng đất này: mỗi khi tiếng chuông ai oán vang lên, đó chính là dấu hiệu cho thấy người đã thề săn đuổi Cuộc Săn Hoang Dã đang đến gần. Sau khi Starshyna Sigurd biến mất, Người Giữ Đèn đã xây dựng một ngôi mộ trống để tưởng nhớ ông gần Đồng Hoang Xương Rêu. Dù ngọn lửa sinh mệnh của ông đã tắt, ý chí bất khuất ấy vẫn chưa phai mờ, và những người đã thề trở thành thợ săn Cuộc Săn Hoang Dã vẫn tiếp tục cuộc chiến vô tận của ông cho đến ngày nay. Sự ăn mòn của vực thẳm đen tối đã thấm vào tận tủy xương, khiến ông lạc mất phương hướng, nhưng khát vọng bảo vệ mái ấm và gia đình chắc chắn sẽ một lần nữa bùng cháy, đánh thức ông để tiếp tục cuộc chiến cay đắng và vĩnh hằng. Linh hồn của Sigurd có thể được tìm thấy trên Đảo Lempo, nơi ông vẫn tiếp tục bảo vệ người dân khỏi Cuộc Săn Hoang Dã. Những di vật ông từng mang theo có thể được tìm thấy tại những nơi ông từng xuất hiện.
Flins

Có một hòn đảo nhỏ ở khu vực trung nam Nod-Krai, mang tên “Nghĩa Trang Đêm Cuối” bởi bầu không khí cô độc và u sầu nơi đây. Trước khi trở thành nghĩa trang, ngọn hải đăng trên đảo từng đảm nhận nhiều chức năng, từ dẫn đường cho các đoàn thương nhân đi ngang qua và các hạm đội Người Giữ Đèn, cho đến báo cáo tình hình hoạt động của Cuộc Săn Hoang Dã trong khu vực xung quanh. Ngọn lửa của ngọn hải đăng chưa từng một lần tắt, trở thành biểu tượng của hy vọng và hơi ấm. Thế nhưng, ánh sáng của tiền đồn lịch sử này đã bị dập tắt trong một cuộc xung đột với Cuộc Săn Hoang Dã vài thập kỷ trước. Chín mươi phần trăm Ratnik đóng quân trên đảo đã tử trận trong trận chiến đó, buộc Starshyna phải phát tín hiệu cầu cứu, cứu các đoàn thương nhân và những con tàu Người Giữ Đèn đang tuần tra gần đó. Nếu không, họ đã bị cuốn vào trận chiến mà hoàn toàn không biết tình hình. Nhưng đồng thời, tín hiệu này cũng tước đi mọi cơ hội trốn thoát của những người lính trên đảo. Tình thế hoàn toàn bất lợi, họ vốn không thể cầm cự được bao lâu, nhưng không một ai trong số họ bỏ chạy. Giữa vùng lãnh nguyên lấm lem bùn nhơ, nay đã thấm đẫm máu của những anh hùng, một chiến binh trẻ quỳ giữa thi thể của những đồng đội đã ngã xuống. Một Ratnik đang hấp hối đã dùng chính máu của mình vẽ những ký hiệu lên phiến đá, cầu nguyện với tất cả những ai có thể nghe thấy, kêu gọi sự cứu rỗi. Đánh đổi bằng máu và linh hồn, bóng ma đang say ngủ bên dưới phiến đá này đã tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài và sâu, đáp lại lời cầu nguyện của anh. Ngọn lửa ma quái xanh lam mà những truyền thuyết cổ xưa từng nhắc đến sẽ một lần nữa cháy sáng trên những chiến trường mới.

Ở Snezhnaya lưu truyền một truyền thuyết về Kyryll Lửa Xanh: ban đầu, anh là một ngọn lửa xanh dẫn lối cho những linh hồn đã khuất băng qua vùng đồng bằng băng giá, nhưng đã biến mất trong thời kỳ chuyển giao quyền lực từ Bạch Sa Hoàng sang Nữ Hoàng Băng Giá. Kyryll Lửa Xanh, hay còn được biết đến với cái tên Fae Đèn Lồng tại Nod-Krai, là một Fae quý tộc đến từ Snezhnaya, tên là Kyryll Chudomirovich Flins. Huy hiệu gia tộc và họ của anh vẫn còn được lưu giữ trong danh sách quý tộc Snezhnaya, và anh từng là thành viên trong triều đình của Bạch Sa Hoàng. Nhưng khi những ngọn lửa xanh hoàn toàn bị thay thế bởi ngọn lửa đỏ của Nữ Hoàng Băng Giá, Flins rời khỏi Snezhnaya vì bất đồng với sự thay đổi chính quyền. Sau khi đi về phía nam bằng đường sắt, băng qua những cánh đồng tuyết, những thành phố phồn hoa và những vùng đất hoang vắng, Flins đến một hòn đảo nhỏ nằm dưới một ngọn hải đăng. Tại đó, Kyryll Lửa Xanh tìm thấy nơi hoàn hảo để kết thúc cuộc đời. Anh lựa chọn những phiến đá, dựng lên một tế đàn và tự phong ấn bản thân bằng những nghi thức cổ xưa. Nhưng trước khi có thể chìm vào vực thẳm không thể xuyên thủng, anh đã được đánh thức bởi lời cầu nguyện của một chiến binh trẻ. Ánh sáng đầu tiên Flins nhìn thấy sau khi tỉnh giấc chính là ánh sáng trong đôi mắt của những Người Giữ Đèn. Mặc dù không thể ngăn được những mất mát, anh vẫn cùng những người sống sót xây dựng một nghĩa trang trên hòn đảo này và quyết định gia nhập hàng ngũ Ratnik để trải nghiệm cuộc sống của con người.

Sau khi gia nhập Người Giữ Đèn, Flins tiếp tục sống tại Nghĩa Trang Đêm Cuối, canh giữ sự yên bình cho những chiến sĩ đã ngã xuống nơi đây. Để kiểm tra tình hình của anh khi sống xa Thành Piramida, Starshyna Nikita thỉnh thoảng phái các Ratnik đến hòn đảo. Một trong những người thường xuất hiện tại Nghĩa Trang Đêm Cuối là Illuga, một Người Giữ Đèn trẻ tuổi. Flins thường kể cho cậu nghe đủ loại câu chuyện về thời kỳ trị vì của Bạch Sa Hoàng và các Fae. Mặc dù Flins chưa bao giờ kể sự thật, và tất cả những câu chuyện của anh đều không nói hết mọi chuyện, nhưng cũng không thể nói rằng anh đang nói dối. Có lần, anh kể cho Illuga câu chuyện về “Giọt Lệ Phương Bắc”, một viên đá quý màu xanh lam hoàn mỹ và trong suốt, tương truyền được hình thành từ lòng dũng cảm của những người lính Snezhnaya chiến đấu tại các vùng đất phía bắc, có khả năng bảo vệ người sở hữu. Một ngày nọ, tại một buổi giao lưu của Bạch Sa Hoàng, một người đàn ông đã đánh cược với một quý tộc Fae rằng một vũ công sẽ say rượu mà không cần uống quá năm ly. Anh ta thắng cược, và vị Fae đã trao cho anh ta “Giọt Lệ Phương Bắc”, sau này được Flins mua lại. Thực ra, vị Fae đó chính là Flins, người đã nhận được viên đá quý này từ Bạch Sa Hoàng. Người đàn ông nhận được viên đá từ anh từng muốn bán lại nó, nhưng không thể bán được với giá tốt. Viên đá quý cứ thế truyền từ tay người này sang tay người khác, mãi đến cuối cùng mới được Fae mua lại. Một ngày nọ, khi những Người Giữ Đèn đang tuần tra, các Ratnik quyết định chơi bài và rủ Flins tham gia. Anh giả vờ như chưa từng chơi bài, chăm chú lắng nghe toàn bộ luật chơi và xin lỗi vì chơi quá chậm. Các Ratnik tin chắc người mới này sẽ phải thua vài ván, nên chẳng có ý định nhường nhịn. Thế nhưng tối hôm đó, tất cả các ván bài đều kéo dài mãi không dứt, chẳng ai có thể giành chiến thắng. Chỉ đến khi chơi một ván với chiến sĩ Olav, Flins đột nhiên đánh ra hai lá bài không may và chịu thua. Sau đó, khi ở riêng với Nikita, thủ lĩnh Người Giữ Đèn vốn biết rõ xuất thân của Flins, Nikita hỏi anh: “Giành chiến thắng và giả vờ không thắng nổi, cái nào khó hơn đây?” Flins đáp rằng cả hai đều dễ hơn việc giả làm người bình thường.
Illuga

Mười năm trước, khi một trận chiến nổ ra giữa Cuộc Săn Hoang Dã và Người Giữ Đèn, một gia đình trẻ có một người con trai tên Illuga đã bị ma vật phục kích. Người mẹ bảo vệ con trai đến hơi thở cuối cùng, nhưng cả hai vợ chồng đều tử trận. Khi cậu bé tỉnh lại, xung quanh cậu là những bức tường đen kịt nhảy múa và uốn lượn như những ngọn lửa. Cậu nhớ lại lời mẹ dặn rằng không được khóc, nếu không những con quái vật đang tìm kiếm dấu hiệu của sự sống sẽ phát hiện ra cậu. Chẳng bao lâu sau, tiếng la hét và khóc than cũng dần im bặt, những con quái vật rút lui, mang theo tất cả mọi người. Những Người Giữ Đèn được Starshyna Sigurd phái về phía nam đã đến cứu đứa trẻ. Người Giữ Đèn Nikita đưa Illuga sống sót trở về Thành Piramida và nuôi cậu như con trai ruột. Sau khi Sigurd và gần như toàn bộ Ratnik tử trận trong trận đại chiến đó, Nikita tiếp quản vị trí Starshyna và phải gần như xây dựng lại đội ngũ từ đầu. Ban đầu, Nikita dạy Illuga các kỹ năng chiến đấu, nhưng về sau nhận ra phương pháp này không phù hợp để nuôi dạy trẻ con. Anh sắp xếp cho những đứa trẻ mồ côi vì chiến tranh ở khu vực riêng và bố trí người chuyên trách chăm sóc chúng. Dù vậy, Starshyna vẫn hối tiếc vì đã không thể cho cậu bé một cuộc sống hạnh phúc, để cậu lại ở Thành Piramida. Khi Illuga quyết định gia nhập Người Giữ Đèn, Nikita từ chối đưa cậu ra tiền tuyến và phân công cậu vào đội hậu cần. Công việc hậu cần bao gồm rất nhiều thứ: chuẩn bị vật tư, tổng hợp báo cáo, truyền đạt thông tin, còn nhiều việc khác nữa. Chẳng mấy chốc, cậu đã đi hết các cứ điểm lớn nhỏ của Người Giữ Đèn, không có Người Giữ Đèn nào ở Nod-Krai mà không biết đến chàng trai nhiệt huyết này. Cậu đối xử với mọi người như người nhà, luôn quan tâm và chăm sóc họ. Sau một năm ở đội hậu cần, Illuga nhận được lệnh điều động tham gia đội điều tra, và những người đồng đội tin tưởng rằng chàng trai trẻ này sẽ dẫn dắt họ đến một tương lai tươi sáng.

Ba năm trước, tiểu đội của Illuga lên đường thực hiện nhiệm vụ điều tra gần Vách Đá Kipumaki, nơi Người Đúc Đèn đầu tiên và Người Ngâm Thơ đã phong ấn Giáo Sư Rotwang cùng những kẻ đi theo hắn. Một dị thường trong tàn tích cổ xưa đã kích hoạt Cuộc Săn Hoang Dã, khiến nó tràn qua vùng đất phía bắc Nod-Krai. Tiểu đội của Illuga là những người đầu tiên phát hiện ra dị thường và dựng trại trên vách đá để qua đêm, nhưng họ đã bị đánh thức bởi những âm thanh giao chiến. Xung quanh bị bao phủ bởi một màn sương kỳ lạ, từ trong đó thỉnh thoảng vọng ra những giọng nói của con người. Những giọng nói ấy dường như rất quen thuộc, nhưng lại không thể nhận ra. Và trong màn sương, họ phát hiện các thành viên trong tiểu đội đang chém giết lẫn nhau. Đội trưởng Ollson ra lệnh rút lui, còn bản thân ở lại để yểm trợ cho mọi người rút lui. Trong toàn bộ tiểu đội, chỉ có Illuga trốn thoát được, đồng thời cứu được một đồng đội đang bị thương và bất tỉnh. Illuga vội vàng trở về báo cáo tình hình với Starshyna, nhưng khi họ quay lại cùng viện quân, không còn ai sống sót, còn Cuộc Săn Hoang Dã tràn ra từ Vách Đá Kipumaki, lan xuống tận chân núi. Mặc dù Illuga không bỏ chạy khỏi chiến trường vì sợ hãi, cậu buộc phải để người bị thương lại để trở về gọi viện quân. Từ trong màn sương kỳ lạ ấy, cậu nghe thấy những giọng nói quen thuộc, đứt quãng, dường như đang chế giễu sự hèn nhát của mình. Illuga bắt đầu nghi ngờ quyết định của bản thân và hỏi Flins rằng, đối với một Người Giữ Đèn, hấp tấp hay hèn nhát mới là điều không thể tha thứ hơn. Flins trả lời: “E là chuyện cậu nói đến không tồn tại đâu. Việc gia nhập Người Giữ Đèn vốn đã chứng minh lòng dũng cảm rồi. Một Ratnik chân thành và ngay thẳng thì có lý do gì để không tin rằng quyết định của mình đều xuất phát từ chính nghĩa chứ?” Sau đó, Illuga nộp đơn xin nhận chức đội trưởng đội điều tra Chim Đêm Ác Mộng.

Trong một nhiệm vụ đầy nguy hiểm, Illuga bị tách khỏi tiểu đội và lạc giữa khu rừng đen mênh mông vô tận – một ảo ảnh do Cuộc Săn Hoang Dã tạo ra. Nhưng cậu nhìn thấy một tia sáng yếu ớt dẫn lối, giúp cậu thoát khỏi khu rừng. Mãi đến khi ánh trăng xuyên qua màn sương, cậu mới nhìn rõ nguồn gốc của ánh sáng ấy – một chú chim trong suốt như pha lê, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và thuần khiết. Kể từ đó, chú Chim Đêm thường xuyên đồng hành bên cậu, giúp cậu giải quyết vô số khó khăn. Bất kể đóng quân ở đâu, Illuga cũng luôn để dành một chỗ cho nó trước cửa. Chú chim ấy, Aedon, từng thuộc về Người Đúc Đèn đầu tiên và đã may mắn trốn thoát khỏi Máy Xay SAMPO, nơi nó bị cuốn vào cùng với Alia của Dòng Dõi Sương Nguyệt. Sau đó, Illuga đến Trụ Thần Embla để lấy lại từ Alia một trong những thánh vật đã ngăn chặn sự ăn mòn của Vực Sâu, đồng thời giúp đánh bại Rotwang lần thứ ba và cũng là lần cuối cùng.

Sau trận chiến đó, Starshyna Nikita cấm Người Giữ Đèn đến gần Vách Đá Kipumaki. Ba năm sau, khi phong ấn của Người Đúc Đèn và Vịnh Nguyệt Sứ suy yếu, những kẻ đi theo Giáo Sư Rotwang cùng hắn đã thoát ra ngoài. Tiểu đội của Illuga một lần nữa lên đường đến vách đá để thu hồi Kiếm Xoắn Ốc, một trong ba thánh vật của Người Giữ Đèn được Người Đúc Đèn sử dụng để phong ấn ma vật. Một trong những kẻ đi theo Rotwang, kẻ đã trở thành Tai Họa Suy Tàn Vô Tận, cũng chính là thủ phạm đứng sau sự hủy diệt của đội điều tra Chim Đêm Ác Mộng ba năm trước, lại bắt đầu khiêu khích tiểu đội. Sau khi nhắc lại cái chết của cha mẹ Illuga và những người đồng đội của cậu, người đội trưởng quyết định một mình đối đầu với con quái vật, đảm bảo không còn ai khác phải chịu liên lụy vì mình. Tiểu đội của Illuga không đứng ngoài cuộc mà đến trợ giúp đội trưởng, tiêu diệt Tai Họa Suy Tàn Vô Tận và thu được Kiếm Xoắn Ốc. Khi Người Giữ Đèn tập hợp vũ khí tối thượng của mình, Mũi Tên Của Terpikeraunas, họ đã có thể tiêu diệt Rotwang cùng những kẻ đi theo hắn lần thứ ba, đúng như lời tiên tri của Vịnh Nguyệt Sứ.
Truyền Thông
Video Xem Trước Nod-Krai – “Lời Tựa Cho Ánh Trăng”
Muốn hiểu về một vùng đất nào đó, thì phải hỏi những người sống ở đó.
Nhưng khi đứng trước quá nhiều lựa chọn khó khăn, có lẽ sẽ cần một ma nữ giỏi quan sát đưa ra những “chỉ dẫn” để tiến bước.
Nội dung bài viết được tổng hợp từ HoYoWiki.



