Chỉ số
| Chỉ số | Cấp 1 | Cấp 90 |
|---|---|---|
| Tấn Công Căn Bản | 42 | 510 |
| Tấn Công | 9,0% | 41,3% |

Ánh Nước Rạng Rỡ (Tinh Luyện 1)
Trong 12s sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố, Tinh Thông Nguyên Tố tăng 52 điểm. Hiệu quả này tối đa cộng dồn 2 tầng, thời gian duy trì mỗi tầng tính riêng.
Ánh Nước Rạng Rỡ (Tinh Luyện 2)
Trong 12s sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố, Tinh Thông Nguyên Tố tăng 65 điểm. Hiệu quả này tối đa cộng dồn 2 tầng, thời gian duy trì mỗi tầng tính riêng.
Ánh Nước Rạng Rỡ (Tinh Luyện 3)
Trong 12s sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố, Tinh Thông Nguyên Tố tăng 78 điểm. Hiệu quả này tối đa cộng dồn 2 tầng, thời gian duy trì mỗi tầng tính riêng.
Ánh Nước Rạng Rỡ (Tinh Luyện 4)
Trong 12s sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố, Tinh Thông Nguyên Tố tăng 91 điểm. Hiệu quả này tối đa cộng dồn 2 tầng, thời gian duy trì mỗi tầng tính riêng.
Ánh Nước Rạng Rỡ (Tinh Luyện 5)
Trong 12s sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố, Tinh Thông Nguyên Tố tăng 104 điểm. Hiệu quả này tối đa cộng dồn 2 tầng, thời gian duy trì mỗi tầng tính riêng.
Nguyên liệu nâng cấp và đột phá
- Mora x754.265
- Ma Khoáng Tinh Đúc x605
- Phù Hiệu Tân Binh x10
- Phù Hiệu Sĩ Quan x15
- Phù Hiệu Hiệu Úy x18
- Mảnh Xương Giòn Yếu x15
- Mảnh Xương Chắc Chắn x18
- Mảnh Xương Hóa Thạch x27
- Hạt Thiên Thạch Đen x3
- Mảnh Thiên Thạch Đen x9
- Một Góc Thiên Thạch Đen x9
- Miếng Thiên Thạch Đen x4
Phù Hiệu Tân Binh, Phù Hiệu Sĩ Quan, Phù Hiệu Hiệu Úy thu thập thông qua thảo phạt Fatui – Quân Tiên Phong, Fatui – Người Xử Lý Nợ và Fatui – Thuật Sĩ Cicin.
Mảnh Xương Giòn Yếu, Mảnh Xương Chắc Chắn, Mảnh Xương Hóa Thạch nhận được thông qua thảo phạt Rồng Đất Nhỏ – Nham, Rồng Đất Nham và Rồng Biển Sâu.
Hạt / Mảnh / Một Góc / Miếng Thiên Thạch Đen nhận được thông qua khiêu chiến bí cảnh Chấn Lôi Liên Sơn Mật Cung (Liyue) vào thứ Tư, thứ Bảy và Chủ Nhật.
Cách nhận
Cách Nhận: Tham gia sự kiện “Ngân Linh Tố Nguyệt, Huyền Điểu Kết Lân” để nhận
Kiếm Đơn – Ngân Cang là vũ khí độc quyền của sự kiện, tham gia còn có thể nhận được nguyên liệu tinh luyện của vũ khí đặc biệt này.
Cốt truyện
Thanh trường kiếm do Vạn Tượng Phong Giác Linh Quan – một nhân vật trong Quy Tàng Tam Ẩn Liyue để lại. Theo truyền thuyết, nó được rèn bởi loại bạc bí ẩn từ trên trời rơi xuống, và từng một kiếm chém đứt dòng nước biển chảy xiết.
Khi ấy, chàng thiếu niên vẫn chưa được tôn làm người sáng lập của Kỳ Môn Thuật, danh hiệu Vạn Tượng Phong Giác Linh Quan cũng chưa từng được người đời biết đến.
Âu cũng chỉ là một lữ khách tự do phiêu bạt chốn phố phường, lấy gió làm bùa, rót rượu bày trận, giữa những buổi tiệc tùng ca múa mà nổi danh phóng túng ngông cuồng.
Tự cho rằng mình đã nhìn thấu thói đời bạc bẽo, coi bản chất và quy luật vận hành của vạn vật chỉ là trò đùa nhỏ nhoi trên đầu ngón tay.
Tự cho rằng với thiên phú xuất chúng ấy, bản thân vốn nên ung dung dạo bước giữa chốn hồng trần, cười cợt trên mọi buồn vui của thế gian.
Người phương sĩ trẻ tuổi phiêu bạt bốn phương cứ thế mặc sức làm theo ý mình, chẳng màng thiện ác.
Khi thì trộm đi chiếc gương đồng của Liên Sơn Nhị Hiền, khi thì trừng trị bọn thổ phỉ hoành hành nơi núi rừng.
Cứ thế, cho đến một đêm nọ, tiếng gào thét của yêu tà xé toạc sự bình yên của thôn xóm.
Chàng thiếu niên đi ngang qua tiện tay gọi xuống sấm sét mưa giông, thiêu rụi yêu tà thành tro bụi.
Ra tay diệt trừ mọi yêu tà cản đường. Nhưng với bản tính phóng túng, lại trêu chọc những người dân làng vừa được cứu.
Thế nhưng tiếng sấm còn chưa dứt, một luồng sáng bạc bất ngờ giáng xuống. Hào quang như dải lụa đan xen thành muôn ngàn chiếc lông ngọc,
Một giai nhân có đôi mắt sáng tựa huyền điểu lướt nhẹ đáp xuống, lập tức cắt ngang sự tùy tiện của vị phương sĩ đó.
Được người đời sau tôn là một trong Đào Đô Tam Quái, tiên én đã thở dài khi thấy chàng thiếu niên lãng phí tài năng của mình như vậy.
Mang trong mình năng lực bói toán thấu hiểu vạn vật, vậy mà lại để nó trở thành trò tiêu khiển tầm thường.
Người thiếu niên ngông cuồng nào từng chịu nỗi nhục nhã như vậy, vung kiếm chỉ thẳng vào bóng tiên trên cao…
“Nhóc con, cô cho rằng ta sợ cô sao? Nghe cho rõ, ta đây:”
“Từ thuở sinh ra vốn đã ngông cuồng, lang bạt nhân gian trải mười mùa sương. Không cha không mẹ không vướng bận, có rượu có hoa có kiếm mang.”
“Canh ba lửa bùa đốt sao trời, trăm dặm gió xuân lọt túi gấm. Chớ nói Kỳ Môn chẳng phải đạo, ta tu chính pháp thái thượng truyền.”
“Kim đan luyện giữa muôn hoa, chân hỏa giấu trong cõi mộng. Say viết bùa lệnh sai lôi tướng, cười rót tiên tửu giỡn tiên nương.”
“Thần thông chỉ cần dùng đôi chút, thất thiên tứ thánh phải lao đao. Thổi luật vẽ nước dăm ba nét, chúng tiên Tuyệt Vân bạt hồn vía.”
“Dám lấy hồng nhan làm lò luyện, dám biến lầu son thành đạo trường. Màn gấm xuân sâu ngại ngày ngắn, sáo ngọc ngân vang gọi gió dài.”
“Nếu cô có ý muốn chặn đường, cho dù tóc mai đã điểm sương. Ba hồn bảy vía ta bắt gọn, ném cả vào lò luyện vàng son!”
“Nói xong chưa?”
Lời thì thầm dịu dàng như ánh trăng bạc buông xuống, kèm theo đó là uy thế tiên nhân đủ làm mây tan đá nứt.
Bùa kiếm giao nhau. Vị phương sĩ trẻ tuổi tự cho mình thiên phú hơn người, cuối cùng vẫn thất bại dưới ánh sáng rực rỡ của những chiếc lông ngọc.
Như thú non rơi xuống hố sâu bị giày xéo, không hiểu vì sao trong mắt lại bùng lên ngọn lửa chưa từng có.
Nhưng vị tiên nhân với đôi cánh bạc tựa như ngọc ấy không hề nổi giận như chàng thiếu niên tưởng, ngược lại còn đỡ chàng đứng dậy…
“Bản thân vốn muốn làm việc thiện, sao lại cam chịu trở thành kẻ sống lang bạt chẳng khuôn phép?”
“Hãy cùng ta du ngoạn thế gian. Cảnh đẹp trên đời này đâu chỉ có chốn hồng trần của anh.”
“Này mụ già kia, hà tất phải giả bộ ra vẻ như vậy! Ta đường đường là bậc kỳ tài, tinh thông gọi lửa hô sét, chuyện trên trời dưới đất không gì không biết, sao có thể làm tôi tớ cho cô!”
Dù độc mồm độc miệng như vậy, nhưng thiếu niên ngông cuồng vẫn không rời đi.
Không phải vì gọi đối phương là “mụ già” mà lại bị đánh cho một trận,
Mà là vì, trong đôi mắt lạnh lùng kia, chàng thiếu niên nhìn thấy sự xót thương đã lâu chẳng thấy.
Như sự chở che của người mẹ hiền trong sách vở, lại cũng giống như…
…
“Lại cũng giống như gì?”
Đó là chuyện của rất nhiều năm về sau. Dưới ánh đèn bạc le lói, nàng tò mò hỏi như vậy.
Theo tính cách của ngày xưa, sư tổ Kỳ Môn phóng túng ngông cuồng ấy lẽ ra sẽ cười mà đáp lại bằng vài câu trêu ghẹo khéo léo.
Vậy mà bỗng dưng cổ họng như nghẹn lại, muôn vàn từ ngữ trong đầu lại chẳng thể ghép nổi nửa câu bông đùa.
Đến khi bừng tỉnh, ngọn đèn xanh đã tàn, chỉ còn lại chén rượu lạnh vô nghĩa cùng mảnh tàn hồn bầu bạn.
Lại là giấc mơ ấy, chàng thầm nghĩ. Lại một năm trăng tròn, nhưng vẫn chưa thấy nàng trở về.
Cứ tiếp tục đợi trong mơ vậy, cứ đợi như vậy thôi, rồi sẽ có một ngày, sẽ có một ngày…