Sự hình thành của Remuria
Cách đây rất lâu, Fontaine từng được gọi là vùng Biển Cao. Thời ấy, những người dân sống ở vùng Biển Cao có chuẩn mực đạo đức cao đến mức họ không cần sự cai trị của luật pháp hay chính quyền. Họ sống trong hòa bình và tự do, thậm chí cả sứ giả của Celestia cũng từng thường xuyên đi lại trên trái đất. Sau vô số thế hệ, con người với bản năng ý chí tự do của mình quyết định muốn thoát khỏi sự xiềng xích của số phận. Tức giận vì điều đó, Thiên giới đã giáng những thác mưa và lũ lụt xuống để trừng phạt. Trăm ngày sau, thủy triều nhấn chìm tất cả mọi thứ kể cả tội lỗi và giấc mơ. Như vậy kỷ nguyên của những người dân đầu tiên sinh sống ở đây đã kết thúc. Những người sống sót sau thảm họa này sống giữa rừng và sông như thú hoang và sự thịnh vượng và trí tuệ trước đây đã trở thành quá khứ.
Hàng nghìn năm sau, vị thần của giai điệu, Remus đã mất đi quê hương ở sa mạc Sumeru dưới sức mạnh của vua Deshret. Bởi vì không muốn phục tùng ngai vàng của Vua Cát, vị thần mất đi quê hương đó đã lựa chọn con đường rời khỏi Sumeru. Ông trong hành trình lang thang đã vô tình lạc vào tàn tích của vùng Biển Cao xưa cũ, một thành phố mà lịch sử của nó còn lâu đời hơn cả mặt đất. Thành phố này chưa bao giờ được nhắc đến trong bất kỳ biên niên sử nào và tồn tại dưới vực sâu không ánh sáng. Ngay tại đó, giữa lòng ngôi đền đổ nát, bên dưới cây tuyết tùng trắng bạc, đã diễn ra cuộc gặp gỡ đầu tiên của vị vua vinh quang tương lai Remus và nhà tiên tri Sybilla có thể nhìn thấy tương lai. Cô tiên đoán sự hình thành và suy vong của một đế chế vĩ đại. Remus biết rằng không ai có thể chống lại số phận và đồng ý thực hiện bước đầu tiên trên con đường đã được Sybilla dự đoán trước, nhưng trong lòng ông đã đọng lại một giấc mơ thay đổi kết cục không thể thay đổi.
Sau khi Gurabad thất thủ ở Sumeru và Nữ vương của mọi dòng nước Egeria bị Celestia giam cầm, Remus cùng với Sybilla đến định cư ở Meropis trên chiếc thuyền vàng “Fortuna”. Sự thịnh vượng và trật tự đã xuất hiện trở lại ở những vùng đất này. Ông dạy mọi người cách trồng trọt trên đất liền, đồng thời xây dựng những ngôi đền và thành phố bằng những tảng đá khổng lồ để làm nơi ở cho người dân. Quan trọng nhất, chính Ngài là người lan tỏa vẻ đẹp của âm nhạc và nghệ thuật, vốn là điều khiến con người trở nên khác biệt với những sinh vật khác, khiến họ tự coi mình là chủ nhân của vạn vật. Ông đã xây dựng một tòa tháp vĩ đại ở Meropis, tập hợp những người sống rải rác để xây dựng một quốc gia mới. Chiếc tù và trù phú đã khiến đất đai có thể sản xuất và tấp nập những con tàu qua lại nối liền các hòn đảo.
Dù có được sự thịnh vượng, Remus vẫn gặp trăn trở trước lời tiên đoán của Sybilla rằng vinh quang này sẽ chỉ kéo dài trong một thế kỷ nữa. Ông quay sang nhìn nhà tiên tri nhưng cô cũng không thể giúp được, cô có thể nhìn thấy tương lai, nhưng cô thiếu trí tuệ cổ xưa để khám phá nguyên nhân của sự hủy diệt.
“Nhưng tôi biết rằng ở nơi sâu nhất của vùng biển tăm tối, nơi Nước Khởi Nguyên tuôn chảy, chủ nhân của muôn dòng nước đang bị giam cầm.
Như lời tiên tri báo trước, những làn sóng bất tận sẽ nuốt chửng đất nước của ngài, có lẽ cô ấy sẽ có câu trả lời..”
Theo lời khuyên của Sybilla, Remus dẫn hạm đội vàng để tìm đường đi tới vùng biển nơi nữ vương của mọi dòng nước, Egeria bị giam giữ. Dưới biển cao, tràn ngập máu tanh và hận thù, là vương quốc nơi sinh sống của loài rồng. Hoàng tử của rồng đất Scylla, vốn phục vụ linh hồn biển xưa, giờ đang canh giữ nhà tù giam giữ Egeria. Cả hai bên bắt đầu giao tranh, và kết quả đã làm sôi sục biển cả liên tiếp trong ba mươi ngày ba mươi đêm. Chỉ đến khi hai bên đều kiệt sức thì Remus mới sử dụng âm nhạc để nói về mục đích của mình. Ý chí chống lại số phận của Remus, chống lại Thiên Lý, đã khiến Scylla thích thú. Mặc dù giấc mơ của Remus có vẻ nực cười đối với anh ấy, Scylla vẫn đồng ý đưa Remus đến gặp nữ vương của mọi dòng nước.
Egeria nhân từ kể về tội lỗi nguyên thủy mà cô đã phạm phải khi đánh cắp sức mạnh của Biển Khởi Nguyên để tạo ra con người. Cô cũng kể về lời nguyền không thể cứu vãn đã giáng xuống bản thân mình nhưng lại không đưa ra được câu trả lời mà Remus đang tìm kiếm. Cuối cùng, Vị vua vẫn còn dã tâm và hy vọng, cuối cùng đã lấy đi một ly nước tinh khiết (chén thánh thuần khiết) trước khi rời đi. Ông hứa với cô sẽ sử dụng cốc nước tinh khiết mà cô ban tặng để tạo ra một thế giới thịnh vượng vô tận, một thế giới không có xung đột. Khi hạm đội đang trở về, Scylla cũng rời Biển Sâu. Sau đó Scylla và Remus trở thành bạn.
Khi trở về từ Biển Sâu, vị vua vinh quang đã xây dựng vương đô hoàng kim, từ đó lấy danh hiệu tôn quý nhất để thống trị thiên hạ, Sebastos. Ông tìm cách chinh phục tất cả các hòn đảo và đất liền. Hầu hết các bộ tộc đều đầu hàng ngay lập tức, vì họ biết rằng nếu không, vùng đất của họ sẽ tràn ngập dịch bệnh và nạn đói. Chỉ có một lần một bộ tộc ở phía bắc quyết định chống lại Remuria. Trước đây nơi đây là một bộ tộc nhỏ và ít được biết đến tên là Aremorica. Trưởng tộc là Erinnyes từ chối tuân theo mệnh lệnh của Remus và tuyên chiến với Remuria. Cô trở thành Hiệp sĩ của Hồ Quang và lãnh đạo các Kỵ Sĩ Nước Trong, những người đã thề phục vụ Nữ Chúa Tể Biển Cả, tìm kiếm Chén Thánh Thuần khiết và bảo vệ linh hồn của những dòng suối thuần khiết (tinh linh nước trong).
Đối với người Remuria, tất cả những ai không phục tùng Thần Vương đều bị gọi là “kẻ man rợ”. Có những quan niệm sai lầm cho rằng những “kẻ man rợ” có lối sống thấp kém và hình thức xã hội của họ chỉ tương đương như các bộ lạc nhỏ lẻ, nhưng trên thực tế, những “kẻ man rợ” này có cuộc sống và tư duy không khác gì những người “tân tiến” dưới sự cai trị của Remus. Điểm khác chính của họ với người Remurian ở chỗ họ tôn thờ Nữ vương của mọi dòng nước Egeria, người đang bị giam cầm và không thể dẫn dắt họ.
Đối với người Remurian thì nghệ thuật, đặc biệt là âm nhạc, đóng một vai trò to lớn. Âm nhạc là một hệ thống chữ viết ở Remuria và đối với con người, giai điệu là biểu tượng của sức mạnh và ý chí của chính họ. Triều đại của Remus được xây dựng dựa trên âm nhạc, và chính âm nhạc là thứ mà Remus tin rằng sẽ cứu người Remurian khỏi lời tiên tri tàn khốc của Sybilla.
Phobos
“Vương quốc của ngươi sẽ sụp đổ trong những cơn sóng thịnh nộ, vì số mệnh đã được định đoạt, sẽ không thay đổi.”
“Sợi tơ được che giấu vẫn đang lôi kéo họ, như những con rối lao vào kết cục đau khổ.”
Tiết lộ này khiến Sebastos không hề tuyệt vọng mà còn khơi dậy trong ông những mộng tưởng to lớn. Ông nhốt mình sâu trong cung điện hoàng kim, tìm kiếm lỗ hổng trong âm nhạc của Fortuna. Sau vô số ngày đêm, thông qua những hợp âm của thế giới, Remus đã nắm bắt được những bí ẩn của Fortuna. Ông đọc từng nốt nhạc của số phận, và nhận ra rằng tất cả những gì ông thiếu là một “cây bút” để soạn nên bản nhạc của riêng mình. Sebastos quyết tâm biến Sybilla thành “cây bút” này, vì cô ấy đến từ vùng đất của người chết và dòng thác số phận đã từng chảy trong huyết quản của cô ấy. Nhà tiên tri đáp lại mong muốn của anh như cô luôn làm, không chút do dự. Cô đã hy sinh mạng sống của mình vì sự tự do của người Remurian. Bản giao hưởng du dương vang lên từ ngai vàng sẽ phá vỡ xiềng xích của số phận đã trói buộc con người, vẽ ra cho họ những con đường mới và viết nên những giai điệu mới cho họ.
Sebastos tin rằng những cơ thể phàm trần yếu đuối của con người sẽ không thể tồn tại mãi theo thời gian. Vì lí do này, ông đã kết hợp viên đá bất tử với linh lộ chiết xuất từ nước biển khởi nguyên (chén thánh thuần khiết) do Egeria ban tặng để tạo ra những cơ thể vĩnh cửu mới cho người Remurian. Tiếp theo, ông tạo ra “Bản Nhạc”, vốn là những âm thanh đã được dung nạp tri thức và ký ức, để các thần dân có thể vứt bỏ thân xác, nhận được sinh mệnh độc lập vĩnh hằng. “Bản Nhạc” là ký ức và tính cách con người được dệt lên thông qua ký hiệu âm nhạc, tạo nên một bài hát trong đó tâm hồn con người có thể trú ngụ và thực hiện những ước muốn của mình. Như vậy, làm chủ được “Bản Nhạc” và từ bỏ được cơ thể phàm trần để sử dụng cơ thể bất tử do Sebastos tạo ra, con người sẽ làm chủ được “số phận”. Đây chính là bí mật mà Sybilla, nhà tiên tri sống sót qua thời kỳ trước đã truyền đạt. Sebastos đã hy vọng rằng mọi người có thể kiểm soát được vận mệnh của mình bằng cách này.
Tuy nhiên, điều này không giúp thay đổi lời tiên tri. Linh hồn và thể xác vốn không thể tồn tại cách rời nhau, và việc làm của Thần Vương đã tách rời linh hồn của con người và đưa vào trong cơ thể bất tử mới. Linh Lộ bị nhuộm đen bởi tiếng khóc than của rất nhiều những linh hồn bị tách rời khỏi thể xác, nó mất đi sự hài hòa và trí tuệ, chỉ còn lại sự đau khổ và điên loạn. Việc làm của Sebastos khiến người dân khiếp sợ. Họ không thể chịu nổi gánh nặng này, họ cầu xin thần linh và thiên giới hướng dẫn. Theo yêu cầu của họ, Sebastos đã nối tất cả các giai điệu thành bản nhạc hay nhất nhằm mang lại cho họ niềm hạnh phúc lớn nhất – mọi người đặt tên cho nó là “Phobos”. “Phobos” là mọi giai điệu, mọi chuyển động, mọi suy nghĩ và là sự tổng hòa của mọi tâm hồn. Đó là tổng hợp những mong muốn của mọi người. Nếu kế hoạch của Sebastos thành công, Bản nhạc sẽ tạo nên một giai điệu hết sức trong trẻo cho tất cả họ – một giai điệu vĩnh cửu kéo dài hàng nghìn năm và hơn thế nữa. Và trong những tưởng tượng điên rồ nhất của Sebastos, ở phần cuối hoành tráng của vở kịch hài hòa, anh sẽ trao chiếc gậy của số phận vào tay nhân loại để nhân loại tự điều hướng lấy.
Dần dần người Remurian trở thành nô lệ của “Bản Nhạc Lớn”. Họ mù quáng tin rằng mệnh lệnh của Phobos tuân theo kế hoạch thiêng liêng của Sebastos nhằm giải thoát họ khỏi xiềng xích của số phận. Nếu mọi người không nghe thấy giai điệu của Phobos, họ sẽ rơi vào sợ hãi và bối rối. Mỗi người không làm theo mong muốn và tưởng tượng của riêng mình mà làm theo ý muốn của bản giao hưởng vĩ đại, như thể một nhạc sĩ tuân theo chuyển động của cây gậy của người chỉ huy giao hưởng mà không hề tự suy nghĩ. Phobos thuyết phục người Remurian rằng mọi hành động của họ sẽ dẫn đến “hạnh phúc thực sự”.
Người Chỉnh Âm
Để giữ cho tất cả những người dân trên vùng Biển Cao không phá hủy bản nhạc của sự hòa hợp vũ trụ, Vua Remus đã thăng chức bốn con người có năng lực tuyệt vời lên vị trí cao nhất của Người Chỉnh Âm: Cassiodor, Boethius, Euergetia và Aurelius. Ông chia sẻ quyền lực và quyền hạn của mình với họ, biến họ thành người quản lý, người chỉnh âm cho tất cả các thành phố, để loại bỏ mọi âm thanh trái ngược nhau. Ngoại trừ chính Thần Vương, người chỉnh âm là người chỉ huy duy nhất của bản nhạc và có thể thay đổi giai điệu của Phobos.
Boethius và Cassiodor sinh ra trong các bộ tộc phía bắc và gia nhập người Remurian khi quê hương của họ bị chinh phục. Họ trở thành bạn bè thân thiết và coi nhau là anh em. Boethius là đại diện sáng giá nhất cho tinh thần của Remuria. Anh tin vào tương lai tươi sáng của Remuria: rằng dưới cái nhìn bao quát của Thần Vương, sẽ không còn nghèo đói, khổ đau, điên rồ và man rợ nữa; rằng chỉ dưới sự kiểm soát của Sebastos mới có thể ra đời trật tự và vẻ đẹp. Anh làm theo chỉ dẫn của Sebastos một cách mù quáng, và lời nói của anh ta cũng giống như lời nói của Phobos. Ông đã lãnh đạo người Remurian chinh phục các bộ tộc “man rợ”, chiến đấu với quân đội của rồng biển sâu và mang nền văn minh đến Biển Cao. Người ta nói rằng bất cứ nơi nào người chỉnh âm Boethius đi đến, các cổng dẫn nước của đế chế đều được xây dựng, và linh hồn của dòng nước trong (tinh linh nước trong) sẽ biến mất không một dấu vết.
Boethius không coi những người không tuân theo “Bản Nhạc Lớn” là ngang hàng với những người Remuria. Trong thâm tâm, sự lựa chọn của họ không xuất phát từ ý chí của họ mà là con đường mà Fortuna đã vạch ra cho họ. Họ không có quyền tự do đưa ra quyết định, và tất cả những gì họ làm là chơi cho đến nốt nhạc cuối cùng đã được Fortuna viết cho họ từ lâu. Boethius tin rằng đây là lý do tại sao Remuria không còn lựa chọn nào khác ngoài việc loại bỏ chúng khỏi đất nước. Nếu không, bản nhạc của Fortuna sẽ trở thành một tiếng gầm chói tai mà không ai có thể phản kháng lại được.
Không phải tất cả những Người Chỉnh Âm đều đồng tình với quan điểm của Boethius về những “kẻ man rợ”. Cassiodor tin rằng những ai không thể chấp nhận giai điệu của Remuria thì cũng không nhất thiết phải bị tiêu diệt, nhưng Boethius lại chỉ coi đây là một điểm yếu. Một lần, người chỉnh âm Aurelius xuất chúng đã kết thúc thành công chiến dịch phía bắc của mình bằng cách đàm phán hòa bình với các trưởng lão của mỗi gia tộc. Aurelius chỉ cần phái quân đoàn đi thông báo về cuộc chinh phục sắp tới là các bộ tộc biệt lập khác nhau trên những hòn đảo xa xôi đó đã tự động muốn được sáp nhập vào lãnh thổ thình vượng của đế quốc để tránh bị nghèo đói. Tuy nhiên, sau thất bại trong cuộc chinh phục Aremorica, những bộ tộc như vậy ngày càng ít đi. Euergetia thì tin rằng nên sử dụng các phương pháp khác nhau để bình định các vương quốc khác nhau:”vì họ là những kẻ man rợ vô tri và thô lỗ, chỉ khi chúng ta hiểu họ, thì họ mới hiểu được chúng ta…”
Aurelius từng bình định vô số bộ tộc cho đế chế. Ông từng dẫn dắt mười quân đoàn để đi chinh phục và bất kì bộ tộc nào ông đã chinh phục xong ông đều truyền lại trật tự và văn minh cho họ. Tuy nhiên, giờ đây không ai biết Aurelius được chôn cất ở đâu: đại dương bao la trở thành nấm mồ của Aurelius khi con tàu chở ông khi đi về phía bắc đã bị tấn công bởi kẻ phản bội Boethius cấu kết với những “kẻ man rợ”. Người chỉnh âm Euergetia cũng không nhìn thấy sự sụp đổ của Remuria. Cô cũng bị giết bởi kẻ phản bội Boethius. Sau đó, ba sợi dây xích được rèn từ máu của cô và những sợi xích này được dùng để trói hoàng tử rồng Scylla.
“Nguyện cho giai điệu của cô sẽ tìm thấy sự bình yên, Euergetia lương thiện, đồng liêu của tôi, bạn của tôi, chị em của tôi.
Cho dù sự nhân từ hay cái tên của cô bị lãng quên, những bông hoa ở nơi này vẫn sẽ nở rộ vì cô.
Ngủ đi, hãy ngủ đi, không cần phiền muộn cho quá khứ nữa, không cần rơi lệ cho tương lai nữa, chỉ cần cười lên như xưa.”
Âm nhạc
Boethius tin rằng có ba loại âm nhạc (vì âm nhạc của người Remurian không chỉ là một nghệ thuật mà còn là nền tảng của sự tồn tại): ,và . Musica Mundana là thứ âm nhạc khởi nguồn nơi tất cả các giai điệu được sinh ra và đi vào đó. Những dấu hiệu thiên văn thật và giả, sự chuyển giao các mùa và thời gian trôi, những yếu tố xác định, mọi thứ trong vũ trụ đều vận hành theo trật tự của bản nhạc này. Bất kỳ bản nhạc nào có thông số tương tựđều có thể được gọi là Musica Mundana. Nếu có một cây đàn, trong đó mọi thực thể vật chất trên thế giới đều tương ứng với một dây duy nhất của nó, thì Musica Mundana sẽ là thứ âm nhạc không đến từ một dây duy nhất mà là sự cộng hưởng của tất cả các dây.
Musica Humana là âm nhạc của thế giới con người. Thể loại này bao gồm cả âm nhạc của người phàm và âm nhạc của các vị thần. Aurelius từng chia các hiện tượng thành bốn loại: Thực Thể, Tính Chất, Bản Chất và Tương Quan. Bản Chất là nền tảng, thường được gọi là “Tứ Chất”: Ký ức, nguyện vọng, linh hồn và nhân cách. Boethius tin rằng mọi con người đều không khác nhau và bản chất của họ nằm ở sự hòa hợp nảy sinh khi âm nhạc của con người cộng hưởng với ký ức, nguyện vọng, linh hồn và nhân cách. Theo Aurelius, việc chơi nhạc của một người ngụ ý xuyên thấu về Thực thể và Bản Chất, do đó có thể kiểm soát hoàn toàn ý chí của một người, chẳng hạn như Musica Humana có thể giống như Musica Mundana. Vì giai điệu của người phàm rất mong manh, nên chỉ bằng cách hòa quyện giai điệu của tất cả các người phàm mới có thể viết nên một bản nhạc có thể sánh ngang với Fortuna. Bản nhạc này được gọi là “Phobos.” Theo Boethius, không tuân theo Phobos tương đương với sự phản bội. Ngay khi Phobos ngừng chơi, mọi thứ sẽ sụp đổ ngay lập tức, phàm nhân hay kể cả các vị thần sẽ bị Fortuna chinh phục, chìm vào những giấc mơ vĩnh hằng.
Cuộc Suy Vong của Remuria
Giấc mơ của Sebastos đã được định sẵn sẽ không thể trở thành sự thật, và “Phobos” đã dẫn Remuria đến sự sụp đổ. Vì “Phobos” là nơi mọi mong muốn hội tụ nên nó bao gồm bạo lực, hận thù và suy đồi như một phần trong đó. Trong số những tội lỗi của Thần Vương, tội lỗi khủng khiếp nhất là nỗ lực truyền lại sức mạnh đáng lẽ thuộc về thần cho con người. Như vậy, sức mạnh này đã dần dẫn đến bạo lực và nổi dậy. Ngay cả những hậu duệ của tộc rồng man rợ và bạo lực nhất cũng sẽ không bao giờ tham gia vào cuộc tàn sát vô nghĩa như vậy. Nhưng Remus không thể tự mình trừng phạt con người – ông ấy yêu con người. Theo thời gian, cảm giác Phobos không còn dẫn họ đến sự tự do và hạnh phúc đã đọng lại trong lòng một số người.
Một ngày nọ, Scylla, từng là bạn của Sebastos bất ngờ nổi dậy chống lại ông. Chỉ một số ít người biết rằng Remus cũng nhận ra “Phobos” sẽ không mang lại tự do cho người dân của mình nên ông quyết định phá hủy nó. Ông đã tạo ra bản nhạc cuối cùng của mình, Khúc An Hồn, ra lệnh cho Phobos tự hủy và giao nó cho Scylla. Remus phải hy sinh bản thân để giải phóng sức mạnh của bản nhạc, còn hoàng tử của Rồng Biển Sâu sẽ khống chế sức mạnh khởi nguyên hoang dã bùng ra khi “Phobos” bị phá hủy. Remus hy vọng rằng mình sẽ giải thoát thần dân của mình khỏi cơ thể hóa đá của họ và trả lại cho họ cơ thể bằng xương bằng thịt, phá hủy rào cản giữa các chủng tộc.Theo kế hoạch bí mật của Remus, Scylla sẽ dẫn đầu một đội quân rồng biển sâu đến vương thành, nhưng nhà chỉnh âm Boethius, người bị Phobos hấp thụ, đã phát hiện ra điều này. Phẫn nộ trước sự phản bội của Thần Vương, Boethius đã đánh cắp chiếc cốc chứa linh lộ đồng thời bất ngờ tấn công Scylla bằng một đội quân. Rồng biển sâu đã không thể đến được vương thành kịp thời. Kết quả là Scylla bị giam dưới một tòa tháp cao và sức mạnh của Phobos khi bị phá hủy vượt khỏi tầm kiểm soát. Cả triều đại Remuria lao xuống vực sâu của đại dương như thể phải chịu sự trừng phạt của thiên giới.
Ngày hôm đó, Sebastos biến mất cùng với nền văn minh vàng son chìm xuống cùng với vinh quang của nó.
Sau đó
Người chỉnh âm Boethius và Cassiodor nằm trong số ít người sống sót sau sự sụp đổ của Remuria. Không lâu trước khi lên kế hoạch phá hủy Phobos, Remus đã tách giai điệu của Cassiodor khỏi giai điệu của Bản Nhạc Lớn, trao cho anh ta ý chí tự do và giao nhiệm vụ cho anh ta cứu người Remuria và đưa họ đến Ouranopolis, thành phố của tương lai. Cassiodor không có mặt ở thành phố khi Remuria chìm. Boethius quyết định rằng nếu âm nhạc của con người và âm nhạc của các vị thần giống nhau thì anh ta có thể trở thành một vị thần mới và hồi sinh Remuria. Để làm được điều này, anh ta đã khởi xướng một nghi lễ tà đạo nhằm khôi phục lại bản nhạc đã tan vỡ. Anh dùng lời lẽ hùng hồn của mình để lay động những người còn lại, và nhiều nhà cai trị và quý tộc đã nghe theo anh. Boethius đã không ngần ngại làm tan biến ý chí và cướp linh hồn của người Fontaine khắp nơi. Để ngăn chặn anh ta, người mà rõ ràng là đã trở thành một con quái vật mù quáng, Cassiodor đã cũng với người Fontaine đã đứng lên chiến đấu chống lại Boethius. Sau một cuộc đối đầu khó khăn, Cassiodor, nay lấy biệt danh là “Thợ Săn Hoàng Kim”, và người Fontaine đã phong ấn cả Boethius và vùng biển đã nuốt chửng Remuria. Thợ Săn Hoàng Kim Cassiodor thề với số phận rằng anh sẽ là rào chắn giữa quá khứ và hiện tại và trở thành người canh giữ linh hồn của vùng đất cổ xưa. Bên cạnh anh, những thợ săn cùng đồng hành trong cuộc chiến này chính là những thành viên đời đầu của tổ chức sau này có tên là đội Hắc Ảnh Marechaussee. Mặc dù được mệnh danh là “thợ săn”, nhưng họ không săn động vật mà là săn những quái vật khác nhau do vương triều của Vua Remus để lại. Ngày nay, số lượng quái vật của Fontaine đã giảm đi rất nhiều, vì vậy các Thợ săn đã hòa nhập trở lại xã hội, đảm nhận các công việc khác. Họ thậm chí còn để lại một phương pháp săn bắn độc đáo. Ngày nay, Đội Hắc Ảnh Marechaussee là tên một đơn vị điều tra tội phạm đặc biệt ở Fontaine.
Nếu Cassiodor đặt nền móng cho một tổ chức bảo vệ Fontaine, thì Boethius đặt nền móng cho một tổ chức coi người Fontaine là kẻ thù. Trước khi Remuria sụp đổ, lâu đài ngày nay được gọi là Lâu Đài Phai Màu từng thuộc về Boethius. Sau khi đế chế chìm xuống, lâu đài ấy trở thành nơi ẩn náu cho Boethius và những người theo ông. Những tàn dư của đế chế không bao giờ từ bỏ khát vọng được cứu rỗi và vượt qua số phận. Họ tự gọi mình là “Đoàn Kịch Hoàng Kim” để vinh danh Thành Phố Vàng đã biến mất. Trên nhà hát vàng trong lâu đài đổ vỡ đó, những nhạc sĩ đã đánh mất bản nhạc của mình đang than khóc về một quá khứ sẽ không bao giờ quay trở lại. Để cứu nền văn minh đang suy tàn và mong muốn cao xa của họ, Đoàn kịch hoàng kim đã chơi những giai điệu kỳ lạ, lôi kéo trẻ em hiến dâng linh hồn của mình cho những con Ma Tượng đang ngủ say. Đoàn kịch hoàng kim tin rằng khi “Bản Nhạc Lớn” được biểu diễn một lần nữa, họ sẽ nhận được những phần thưởng xứng đáng dành cho những người chân chính và trung thành.
Một trong những nghiên cứu của họ là kỹ thuật ma thuật “Ấn Mật Hợp”, bao gồm hai phần: “Vòng tròn bốn Orthants” và “Cây Emanation”. Theo ghi chép của Đoàn Kịch Hoàng Kim, họ đã phát hiện ra có một số địa điểm quan trọng ở Fontaine liên quan mật thiết đến nguồn sống (biển khởi nguyên) của người Fontaine. Ngoài ra, họ còn muốn tái tạo lại một bản nhạc hài hòa hoàn hảo chỉ thuộc về con người và không còn cần đến các vị thần nữa. Boethius tin rằng hai yếu tố Thực Thể và Tính Chất, được xác định bởi người chỉnh âm Aurelius, không quan trọng và bản chất của sự vật chỉ được xác định bởi Bản Chất. Một trong những đồ vật dùng để chơi bản nhạc và mang ý nghĩa sâu sắc là một thanh kiếm được rèn để tưởng nhớ Euergetia.
Nhiều năm sau, Rene de Petrichor, người sáng lập tương lai của Hội Narzissenkreuz, đã phát hiện ra những hồ sơ do Đoàn Kịch Hoàng Kim để lại. Anh ấy đã biết về “Fortuna” và sự trỗi dậy và suy vong của vương quốc, và khi một nền văn minh bị tiêu diệt, một nền văn minh mới sẽ được sinh ra từ đống tro tàn. Hiện tượng này hóa ra lại giống với sơ đồ tính toán của Rene, được gọi là “mô thức thế giới”. Sau vô số tính toán, anh phát hiện ra sự khác biệt với Fortuna: không giống như thế giới được mô tả trong những văn bản cổ này, sẽ không có thêm nền văn minh mới nào ra đời. Giống như những người Remuria cổ đại, Rene muốn thoát khỏi số phận và tránh khỏi Ngày tận thế nên ông đã thành lập hội Narzissenkreuz vì mục đích này. Rene bị ảnh hưởng rất nhiều bởi quan điểm của người chỉnh âm Aurelius và sự nhấn mạnh vào Bản Chất là phạm trù chính của vạn vật.
Bằng cách sử dụng “Ấn Mật Hợp”, hội đã phát hiện ra những nơi mà họ đặt bốn “góc phần tư”, được đặt tên theo “Tứ Chất”. Ở trung tâm của bốn “góc phần tư”, Tháp Ipsissimus được xây dựng để giải phóng ý chí của người dân, chờ đợi Ngày tận thế và tái sinh ở một thế giới mới. Ngoài các kỹ thuật ma thuật, hội Narzissenkreuz còn sử dụng một vật thể có bản chất được xác định bởi Bản Chất để tách rời ý chí của con người. Đối với họ, vật này chính là Thánh Kiếm của Lý Tính (Narzissenkreuz). Giống như người Remuria tách giai điệu của họ để thoát khỏi trần gian và đạt được cuộc sống vĩnh cửu và độc lập, hội Narzissenkreuz cũng muốn thoát khỏi xiềng xích của cơ thể phàm trần thông qua sự tách rời ý chí.
500 năm sau, thành viên của Hội Narzissenkreuz, Jakob Ingold, đã đảo ngược Ấn Mật Hợp. Anh hy vọng rằng người bạn Rene, bị bao bọc trong Biển Khởi Nguyên, sẽ phá vỡ phong ấn và kiểm soát nguồn sống. Dòng nước tinh khiết của sự sống sẽ tràn ngập thế giới khi anh trỗi dậy một lần nữa, khai sinh ra một vũ trụ mới. Tất cả các linh hồn sẽ được tồn tại mãi mãi và có được sức mạnh để chống lại ngày tận thế.
Mặc dù người Remuria đã mang đến cái chết và sự hủy diệt cho vùng Biển Cao, nhưng họ vẫn mãi mãi tồn tại trong lịch sử của Fontaine. Âm nhạc, hội họa và điêu khắc của Fontaine chịu ảnh hưởng sâu sắc từ nền văn minh Remuria. Người ta tin rằng Remuria là phông chữ của tất cả các loại hình nghệ thuật ở Fontaine. Vì vậy, Hiệp hội Nhạc sĩ đánh giá cao những bản nhạc do Boethius viết, đặc biệt là tác phẩm “Người Phương Xa Phiêu Bạt” của anh. Một vở kịch sân khấu gồm ba phần được viết về cái chết của Aurelius, dựa trên những truyền thuyết còn lưu lại về các Người Chỉnh Âm.
Nguồn: HoYoWiki